Dòng tiền · 6 phút đọc
Gia đình trẻ nên có quỹ dự phòng bao nhiêu là đủ?
Một cách đơn giản để tính quỹ dự phòng theo chi phí thiết yếu, số người phụ thuộc và mức độ ổn định của nguồn thu nhập.
Quỹ dự phòng là khoản tiền giúp gia đình có thời gian xoay xở khi thu nhập bị gián đoạn, có chi phí y tế bất ngờ hoặc phát sinh việc lớn ngoài kế hoạch. Với gia đình trẻ có con nhỏ, khoản dự phòng này không chỉ là tiền, mà còn là cảm giác chủ động.
Một cách dễ bắt đầu là tính theo chi phí thiết yếu hằng tháng. Chi phí thiết yếu thường gồm ăn uống, nhà ở, điện nước, học phí, đi lại, khoản vay bắt buộc và các chi phí cơ bản để gia đình vẫn vận hành bình thường.
Với nhiều gia đình trẻ, sai lầm thường gặp là tính quỹ dự phòng theo tổng thu nhập thay vì chi phí cần sống. Thu nhập 50 triệu một tháng không có nghĩa là phải có ngay 300 triệu dự phòng. Điều cần biết trước là nếu gia đình tạm thời không có thu nhập, mỗi tháng cần bao nhiêu để vẫn sống ổn, trả các khoản bắt buộc và chăm sóc con đầy đủ.
Nếu nguồn thu nhập ổn định, gia đình có thể bắt đầu với mục tiêu 3 tháng chi phí thiết yếu. Nếu thu nhập biến động, làm tự do, kinh doanh hoặc chỉ có một người tạo thu nhập chính, mục tiêu 6 tháng sẽ an toàn hơn.
Ví dụ, nếu chi phí thiết yếu của gia đình là 25 triệu mỗi tháng, mục tiêu dự phòng ban đầu có thể là 75 triệu. Khi đạt được mốc này, gia đình có thể tăng lên 100-150 triệu tùy mức độ ổn định của công việc, số con, khoản vay và trách nhiệm với cha mẹ hai bên.
Quỹ dự phòng nên được để ở nơi an toàn, dễ rút và ít biến động. Đây không phải là khoản để tìm lợi nhuận cao. Nếu đem toàn bộ quỹ dự phòng đi đầu tư vào tài sản biến động mạnh, gia đình có thể gặp đúng tình huống cần tiền khi thị trường đang không thuận lợi.
Một nguyên tắc đơn giản là tách quỹ dự phòng khỏi tài khoản chi tiêu hằng ngày. Khi tiền nằm chung một chỗ, gia đình rất dễ dùng nhầm cho mua sắm, du lịch hoặc các khoản không thật sự khẩn cấp. Tách riêng giúp mình nhìn thấy tiến độ và giữ kỷ luật tốt hơn.
Điều quan trọng là không cần hoàn thành ngay. Gia đình có thể đặt mục tiêu nhỏ trước, ví dụ tích lũy một tháng chi phí thiết yếu, sau đó tăng dần. Một quỹ dự phòng tốt là quỹ được duy trì đều, dễ tiếp cận khi cần và không bị dùng lẫn với tiền đầu tư dài hạn.
Nếu hiện tại gia đình chưa có quỹ dự phòng, bước đầu tiên không phải là tự trách mình. Hãy bắt đầu bằng một con số rất nhỏ, ví dụ 5-10% thu nhập mỗi tháng, hoặc một khoản cố định ngay khi nhận lương. Điều quan trọng là tạo được nhịp đều trước, rồi tăng tốc sau.
Khi đã có quỹ dự phòng, gia đình sẽ dễ bình tĩnh hơn trước các quyết định khác như bảo vệ thu nhập, kế hoạch học vấn cho con hoặc đầu tư dài hạn.
Nhiều gia đình chỉ bắt đầu nghĩ đến quỹ dự phòng khi đã có một biến cố xảy ra: công việc chậm lương, người thân nhập viện, con cần điều trị, hoặc một khoản vay đến hạn trong lúc thu nhập không đều. Nhưng quỹ dự phòng nên được chuẩn bị trước những lúc như vậy, vì giá trị lớn nhất của nó là mua cho gia đình thêm thời gian.
Thời gian ở đây rất quan trọng. Khi có quỹ dự phòng, gia đình không cần bán vội tài sản, không cần vay nóng, không cần dùng thẻ tín dụng quá mức, và cũng không phải đưa ra quyết định tài chính trong trạng thái căng thẳng. Một quyết định được đưa ra trong bình tĩnh thường tốt hơn rất nhiều.
Với gia đình có con nhỏ, quỹ dự phòng còn có một ý nghĩa khác: bảo vệ nhịp sống của con. Khi người lớn gặp biến động, mình vẫn muốn con được đi học, được chăm sóc, được khám bệnh và giữ lịch sinh hoạt ổn định nhất có thể. Vì vậy, quỹ dự phòng không chỉ bảo vệ tài khoản ngân hàng, mà còn bảo vệ sự ổn định của cả nhà.
Bước đầu tiên để tính quỹ dự phòng là tách chi phí thành hai nhóm: chi phí thiết yếu và chi phí có thể điều chỉnh. Chi phí thiết yếu là những khoản nếu cắt đi sẽ ảnh hưởng ngay đến cuộc sống căn bản. Chi phí có thể điều chỉnh là những khoản gia đình có thể giảm tạm thời khi cần.
Một ví dụ đơn giản: gia đình có tổng chi 38 triệu mỗi tháng, nhưng trong đó 26 triệu là chi thiết yếu gồm nhà, ăn uống, học phí, đi lại, điện nước và khoản vay. Khi tính quỹ dự phòng, nên bắt đầu từ con số 26 triệu, không phải 38 triệu.
Nếu mục tiêu là 3 tháng chi phí thiết yếu, gia đình cần khoảng 78 triệu. Nếu muốn an toàn hơn ở mức 6 tháng, con số là 156 triệu. Con số này nghe có vẻ lớn, nhưng khi chia thành từng mốc nhỏ, nó sẽ dễ thực hiện hơn.
Gia đình có thể chia quỹ dự phòng thành 3 tầng. Tầng một là khoản rất dễ rút, đủ cho 2-4 tuần chi tiêu. Tầng hai là khoản gửi tiết kiệm ngắn hạn hoặc tài khoản linh hoạt, đủ cho vài tháng. Tầng ba, nếu có, là khoản dự phòng mở rộng cho gia đình có thu nhập biến động hoặc trách nhiệm lớn.
Không nên đặt toàn bộ quỹ dự phòng vào một kênh có rủi ro cao. Cổ phiếu, crypto, bất động sản hoặc các khoản đầu tư khó rút tiền có thể phù hợp với mục tiêu tăng trưởng dài hạn, nhưng không phù hợp để làm lớp tiền đầu tiên khi gia đình cần xử lý khẩn cấp.
Một câu hỏi thực tế là: nên để quỹ dự phòng ở đâu? Câu trả lời thường là nơi an toàn, dễ tiếp cận, ít biến động và tách khỏi tài khoản chi tiêu hằng ngày. Lãi suất không phải tiêu chí quan trọng nhất của quỹ dự phòng. Tính sẵn sàng mới là tiêu chí quan trọng.
Một lỗi phổ biến là xây quỹ dự phòng xong rồi liên tục rút ra cho các khoản không khẩn cấp. Du lịch, mua điện thoại, đổi xe, mua đồ gia dụng mới có thể là nhu cầu chính đáng, nhưng nếu dùng tiền dự phòng cho những việc này, quỹ sẽ mất vai trò bảo vệ.
Để tránh dùng nhầm, gia đình nên thống nhất trước thế nào là tình huống được rút quỹ dự phòng. Ví dụ: mất thu nhập, chi phí y tế lớn, sửa chữa nhà/xe cần thiết, hỗ trợ gia đình trong tình huống khẩn cấp. Những khoản khác nên có quỹ riêng.
Một lỗi khác là đợi đến khi dư nhiều mới bắt đầu. Thực tế, nhiều gia đình không bao giờ thấy mình thật sự dư. Cách hiệu quả hơn là chuyển tiền vào quỹ dự phòng ngay khi nhận thu nhập, dù số tiền ban đầu nhỏ.
Nếu thu nhập gia đình khoảng 30-50 triệu mỗi tháng, có thể bắt đầu bằng 1-3 triệu mỗi tháng. Nếu có tháng thưởng hoặc thu nhập đột biến, trích một phần để tăng nhanh quỹ. Điều quan trọng là duy trì nhịp đều để hình thành thói quen.
Vợ chồng cũng nên cùng biết quỹ dự phòng đang ở đâu, có bao nhiêu và dùng khi nào. Quỹ dự phòng không nên là bí mật của một người. Khi cả hai cùng hiểu, gia đình sẽ ra quyết định nhanh hơn khi có việc thật sự cần.
Khi đã đạt mốc đầu tiên, đừng vội dừng lại mãi. Mỗi năm, gia đình nên rà soát lại chi phí thiết yếu. Khi có thêm con, đổi trường, mua nhà, tăng khoản vay hoặc thay đổi công việc, mức dự phòng phù hợp cũng thay đổi.
Một cách rà soát đơn giản là hỏi: nếu tháng sau thu nhập giảm mạnh, gia đình sống được bao lâu mà không phải vay? Nếu câu trả lời dưới một tháng, ưu tiên đầu tiên nên là xây quỹ dự phòng. Nếu câu trả lời là 3-6 tháng, gia đình đã có nền ổn hơn để tính các mục tiêu dài hạn.
Quỹ dự phòng cũng giúp gia đình đầu tư tốt hơn. Khi đã có lớp đệm, mình ít bị buộc phải bán khoản đầu tư vào thời điểm xấu. Nói cách khác, quỹ dự phòng không làm tiền tăng nhanh, nhưng giúp bảo vệ các kế hoạch tăng trưởng khỏi bị phá vỡ.
Với người làm kinh doanh hoặc freelancer, quỹ dự phòng nên cao hơn vì thu nhập có thể lên xuống theo mùa. Ngoài quỹ gia đình, có thể cần thêm quỹ vận hành công việc để không trộn tiền kinh doanh và tiền sinh hoạt.
Với gia đình đang có khoản vay lớn, quỹ dự phòng càng quan trọng. Khoản vay không dừng lại chỉ vì thu nhập tạm thời giảm. Gia đình cần biết mình có thể trả nợ trong bao lâu nếu có biến cố.
Nếu đang bắt đầu từ con số 0, hãy đặt mục tiêu 10 triệu đầu tiên. Sau đó là một tháng chi phí thiết yếu. Sau đó là ba tháng. Sau đó mới tính đến sáu tháng. Mỗi mốc đạt được đều làm gia đình vững hơn.
Quỹ dự phòng không phải mục tiêu hào nhoáng, nhưng là một trong những nền móng quan trọng nhất. Gia đình có thể chưa đầu tư nhiều, chưa có kế hoạch học vấn hoàn chỉnh, nhưng nếu có dự phòng tốt, khả năng chịu biến động đã khác hẳn.
Tóm lại, câu hỏi không phải là gia đình có nên có quỹ dự phòng không. Câu hỏi đúng hơn là: với trách nhiệm hiện tại, gia đình cần quỹ dự phòng ở mức nào để thấy đủ bình tĩnh khi cuộc sống có thay đổi?
Muốn biết quỹ dự phòng hiện tại đang nằm ở mức nào trong bức tranh tài chính gia đình? Anh/chị có thể làm FSI để xem rõ hơn.
Tự kiểm tra với FSI